Mang về từ Ngoc Dung blog
Giấc mơ khi ghét khi thương
Khi hoang vắng khi lạc đường như yêu
Có khi viên mãn tịch liêu
Khi chới với rớt then chiều nụ hôn
Thời gian tích tắc vô hồn
Chuông chùa xa vọng dòng sông ngỡ ngàng
Chèo êm ả, sóng giăng ngang
Dây lèo lỗi nhịp nước tràn bến xưa
Duyên là phận, kiếp là thừa
Giật mình mới biết ban trưa một mình...

