29/12/14
18/12/14
8/12/14
4/12/14
25/11/14
Mời trà
Cảm cảnh nhà không viết mấy dòng
Sắt đá bên đường trơ tuế nguyệt
Lạnh lùng sáo sậu vụt sang sông
Ngoài hiên bến cũ giờ băng giá
Lơ lững thuyền trăng sởi ấm lòng
Thật sự thì đây đâu muốn thế
Xin đừng bước vội uống trà không???
Đứng ké ngoài hiên cũng chạnh lòng
Sáo sổ lòng sáo lại vụt sang sông
Còn lại đây hoang tàn bến vắng
Người đứng trông theo có buồn không?

Đành sao sáo ơi nỡ đoạn đành
Người đi rồi bến củ vắng tanh
Thuyền trăng lờ lững không làm ấm
Nữa mãnh hồn đau nát mộng lành
Cảm cảnh,chạnh lòng với bến sông
Đôi lời thả trôi xuôi theo dòng
Để được nhâm nhi ly trà nóng
Cùng thả lòng về với mùa đông.
Thấy đó mà đây đau đáu lòng
Người đang nô nức bến kia sông
Đâu như hiên nọ giờ hoang vắng
Cắc cớ đò chiều có đúng không?
Nếu biết hôm nay có chữ đành
Thì ngày năm đó tóc còn xanh
Đừng mơ đôi nhạn bay liền cánh
Nữa lá mùa thu chẳng xa cành
Tìm đâu biển bắc hỡi dòng sông
Dích dắc hồn thơ sóng ngược dòng
Câu chúc mau nguôi lưu dấu tích
Mang về kết cỏ ấm mùa đông...
Hiên vắng buồn tênh ai biết không?
Gió chiều se lạnh trời chớm đông
Ngoài kia trời cũng mưa nặng hạt
Cửa kín then cài sao đành lòng.
Bến chiều vắng bóng khách sang sông
Con đò đứng đợi vẫn hoài mong
Lữ khách sang sông không trở lại
Để đò chiều lặng lẽo bến sông
Còn tìm đâu lại chút dư âm
Hồn thơ bay vút chốn xa xăm
Thôi đành mình một ta đành bước
Về cõi hư vô với lặng thầm....
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
