29/10/2013

Thiếu phụ

Chiếc lá đêm đông quá lạnh lùng
Một mình sâu thẳm chốn mê cung
Cô đơn nhỏ hạt như sương rụng
Leo lét đèn khuya tối mịt mùng
Thiếu phụ nữa đời say con chữ
Mặc tình thế sự cứ ung dung
Chơ vơ giờ tý mơ chưa trọn
Gà gáy sang canh giấc mộng dừng...

2 nhận xét:

  1. Em biết trời đông tiết lạnh lùng
    Trong lòng đừng nghĩ chuyện mông lung
    Lạnh lẽo canh khuya đừng buốt giá
    Đừng để cô đơn chốn khôn cùng
    Nếu lòng buốt giá giữa đêm đông
    Hãy nhớ khi xưa chúng mình cùng
    Tình đôi gối mộng trăng sao ngắm
    Đời đời kiếp kiếp vẫn tình chung

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chưa gặp mà quen chẳng lạ lùng
      Không giây kết nối mỏi mòn lưng
      Chập chờn giây phút bên kia cú
      Như thể đau tim buốt tận cùng
      Bất chợt sáng đèn ơi chấm chấm
      Thở phào cười mĩm giả sung sung
      Lượn đâu cưa phím à ơi hả
      Dỗi dỗi hờn hờn cũng khoắng chung
      :D

      Xóa