Vỡ kịch bi hài của một đời
Trông xa hạnh phúc lắm người ơi
Ở gần cay đắng chan đau khổ
Trong cuộc nát nhừ vá tả tơi
Đó đạo tào khang nhân quả đáo
Kia đường danh lợi nghĩa tình vơi
Nên chăng nhìn lại cho tường tận
Nhẫn nhịn vì nhau sống trọn đời
Thương quá thân đơn lúc nắng mưa
Ghét người ấm cật thích dây dưa
Thương ai còn Mẹ lo chăm sóc
Ghét kẻ vô công lắm chuyện thừa
Thương nhất cô nhi không chốn tựa
Ghét cay chăn dắt chẳng đâu chừa
Thương - cho roi vọt đau lòng gỗ
Ghét - rót ngọt bùi ngỡ được ưa...
Sương mai ướt lịm cỏ đường xưa
Lối cũ rêu phong đã mấy mùa?
Nơi đó có quên Thu nắng sáng
Chốn này vẫn nhớ Hạ mưa trưa
Người đi sắc tím giăng chờ đợi
Ước hẹn đá vàng mắt biếc đưa
Dáng liễu trông xa ai trở lại
Nỗi lòng quặn thắt nói sao vừa?
Em gửi tình em qua nắng thu
Ban mai sợi mỏng quyện sương mù
Đến trưa sưởi ấm cây xanh lá
Chiều xuống ngọt ngào sắc tím ru
Đêm tỏa vào trăng soi mộng đẹp
Sao lồng trong gió thổi vi vu
Bình minh rực rỡ trao ngày mới
Em gửi tình em qua nắng thu
Quê nhà đạm bạc món rau tương
Thanh vắng chiều rơi gội nhớ thương
Tiếng kệ ngân vang tan thế sự
Lời kinh thánh thót gọt sầu vương
Nâu sồng sớm tối trôi trần tục
Thiền định lắc lư siết nẻo đường
Thoáng chốc bảy ngày như tích tắc
Mai này trở lại gạt phong sương